You Are Here: Home » SUY NIỆM » Bài giảng Lễ Thánh Gia Thất 2010

Bài giảng Lễ Thánh Gia Thất 2010

Có người nói rằng: “Gia đình là trường dạy thành thực và khiêm tốn”. Bởi vì trong gia đình, nếu không thành thực thì là một cuộc đuổi bắt trong bóng tối, nếu không khiêm tốn thì gia trưởng thành trưởng giả và những hiền mẫu sẽ trở thành một lỗ hổng của gia đình. Như vậy, gia đình là nơi được ấm áp bằng tình yêu thương, được nhân lên bằng tinh thần phục vụ, được đo bằng tinh thần trách nhiệm và trong gia đình người ta nói với nhau bằng bác ái, chia sẻ với nhau bằng ngôn ngữ của trái tim, ứng xử với nhau qua sự tinh tế của cái nhìn thông cảm.


Chúng ta muốn có một gia đình gương mẫu để trả lời cho những gì chúng ta vừa đặt ra thì nhìn vào Gia đình Thánh Gia. Ở nơi đó thánh Giuse âm thầm thực hiện nghĩa vụ của một người cha, ân cần, tận tâm và công chính. Ân cần là bởi vì đức bác ái dạy thánh Giuse lên đường dẫu là ban đêm và ban đêm lên đường đi ra ngoại quốc chứ không phải chỉ là chuyện chuyển từ phố này qua phố kia, làng này qua làng khác. Một cuộc di cư được khởi sự từ giữa ban đêm. Đó thực sự là một cuộc tị nạn. Không kêu ca, không đòi hỏi, tất cả là yêu thương là chân thành, là phục vụ. Nói tóm lại là ân cần, là tận tâm. Cũng ở trong gia đình thánh Giuse là người đã thi hành tất cả trách nhiệm của mình. Trách nhiệm của một người cha bảo vệ một người vợ và một người con. Người cha ấy bảo vệ trách nhiệm của mình trong khiêm tốn, trong yêu thương. Chúng ta cũng học được ở nơi đây một sự lắng nghe tiếng Chúa. Giuse đã hoàn toàn sống theo tiếng gọi của Thiên Chúa, được thiên thần Chúa báo qua những giấc mộng. Giấc mộng từ ban đầu hãy nhận Maria về nhà làm vợ mình vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần; giấc mộng báo Giuse tỉnh dạy trốn sang Ai Cập vì Herode đang tìm cách lùng giết Hài Nhi; rồi lại cũng giấc mộng báo cho Giuse từ Ai Cập trở về. Và ngay khi trở về, Giuse lại trở về Nazareth để ứng nghiệm về Đức Giêsu được gọi là người Nazareth khiến cho chúng ta mường tượng tới Giuse – tổ phụ ngày xưa – mà các anh em gọi là “Thằng mơ mộng đang đến kia rồi!” vì Giuse luôn luôn có những giấc mộng báo trước về tương lai. Giuse tổ phụ đã thực hiện giấc mộng ấy bên đất nước Ai Cập mà sau này chúng ta thấy hình bóng đã trở nên hiện thực. Chính Giuse cha nuôi Con Thiên Chúa đã tránh sang bên Ai Cập rồi lại trở về. Tất cả điều đó đều thực hiện trong những giấc mộng để cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa can thiệp và Giuse là người đạo đức công chính biết luôn luôn lắng nghe.

Chúng ta học được ở Đức Maria, một Trinh Nữ nhưng đã trở thành thiên chức làm mẹ và là một người mẹ yêu thương. Người mẹ dành tất cả cho con và dành tất cả cho người bạn của mình, sự yêu thương chăm sóc dịu dàng. Đức Maria không một lời ca thán khi nửa đêm thức dạy đi ra nước ngoài. Nếu như một trong hai người có những ý kiến khác, có những cằn nhằn thì hành trình nặng nhọc gấp mười, gấp trăm và có thể không thực hiện được. Không thực hiện được là đồng nghĩa với cái chết vì Herode đang lùng bắt Hài Nhi. Hình ảnh dịu dàng của Đức Maria, hình ảnh công chính của thánh Giuse đã làm nên những hành trình trong đêm tối đi về với ánh sáng và thậm chí từ nơi đất Ai Cập xa xôi trở về, lại có thể đến Nazareth dẫu khó nghèo âm thầm nhưng lại là hạt giống mọc lên, trở thành cây to đến nỗi chim trời nương náu nơi đây. Tất cả được diễn ra trong sự im lặng và tất cả được diễn ra trong sự sắp đặt của Thiên Chúa qua sứ thần hoặc là qua chính Thánh Thần đến bao phủ Đức Trinh Nữ Maria. Gia đình ấy là gia đình Thánh Gia vì có những con người thánh. Giuse công chính, Đức Maria Mẹ Thiên Chúa, còn Giêsu thì sao? Một người con vâng lời đến nỗi cả ba mươi năm được tóm tắt trong một dòng ngắn: “Người trở về Nazareth hằng vâng phục ông bà. Con trẻ lớn lên càng khôn ngoan càng mạnh mẽ trước mặt Thiên Chúa và trước mặt con người” (Lc 2,21). Như vậy có nghĩa là trẻ Giêsu đã viết lên cả một sự nghiệp ba mươi năm trong âm thầm bằng những dòng ngắn ngủi là vâng phục cha mẹ mình. Trẻ Giêsu đã cho chúng ta thấy, nung nấu ba mươi năm để giảng dạy ba năm. Con số ấy cho chúng ta thấy ý nghĩa này: Ngày nay, người ta nói mười mà người ta chỉ làm một. Còn Đức Giê su, thì ngược lại,Người đã làm mười mà chỉ nói một. Thiên Chúa đã thực hiện qua một trẻ thơ bé, một trẻ thơ Giêsu nhưng là trẻ thơ mang trong mình cả một sứ mệnh của thế giới, cả vũ trụ. Vậy mà con trẻ ấy âm thầm lớn lên trong mái nhà Nazareth và tóm gọn cuộc đời ba mươi năm bằng hai chữ vâng lời. Những điều trên cho chúng ta thấy những người con hôm nay đã đi quá hướng đường của Giêsu. Những người con hôm nay đã bức xúc, thao thức, ích kỷ đã lên đường với đam mê và dục vọng để ra đi khỏi mái ấm gia đình, để chôn vùi sự thầm lặng của gia đình Nazareth và làm tan đi mái ấm của gia đình. Không! Ngàn lần không! Đức Giê su Nazareth đã cho chúng ta thấy hình ảnh của một gia đình yêu thương và hạnh phúc, thánh thiện và công chính. Ánh sáng tỏa lan tưng bừng trong hang đá Bethlem, trong ngôi nhà Nazareth. Tất cả là khó nghèo, tất cả là thầm lặng nhưng ánh sáng lại tỏa lan tưng bừng, ánh sáng ấy không phải là ánh sáng của sự tự mãn. Ánh sáng ấy không phải là những cao ngạo và hư vinh nhưng ánh sáng trong khiêm tốn và ẩn dật, trong yêu thương và phục vụ, trong sự ẩn mình với tiếng nói của con tim.

Ngày hôm nay, các gia đình của chúng ta hãy coi đây là gương mẫu để chúng ta thầm lặng, suy tư và hành động. Ngày hôm nay, các gia đình hãy đến bên máng cỏ để suy niệm về một gia đình mà những con người thánh ở bất kỳ nơi đâu thì nơi đấy sẽ trở thành thánh. Hang đá kia có gì đâu nhưng hôm nay đã trở thành trung tâm cho cả thế giới là lắng nghe, học hỏi, làm nhân lên bao nhiêu cảm hứng cho nghệ thuật, cho tất cả những sáng tác, là bởi vì có sự hiện diện của thánh Giuse, của Đức Mẹ, của Chúa Giêsu. Nếu không, mãi mãi Bethlem bị chôn vùi, mãi mãi chỉ là bóng đêm và bóng đêm sợ hãi. Thế đó, gia đình thánh gia ở đâu thì ở đó viết lên những trang sử của ơn phúc. Ở Bethlem thì trở thành đề tài chiêm niệm; ở gia đình Nazareth thì trở nên mô phạm cho toàn thế giới. Nếu Thánh Gia hôm nay có mặt trong gia đình của chúng ta, có mặt trong những giờ suy tư, đọc kinh cũng như giáo dục của chúng ta. Hãy tin rằng, những người cha trở thành những gia trưởng gương mẫu. Hãy tin rằng, những hiền mẫu trở nên mô phạm, dịu dàng, thánh thiện cho các gia đình để gìn giữ mái ấm gia đình bền vững. Hãy tin rằng, những người con trong gia đình sẽ khôn ngoan, đầy sức mạnh trước mặt Thiên Chúa và trước mặt con người.

Vâng! Gia đình Thánh Gia mãi mãi đi vào thế giới, đi vào các gia đình không phải bằng những công việc lớn lao lừng lẫy, không phải bằng những gì phô trương quyền thế nhưng Thánh Gia vẫn tiếp tục đi vào các gia đình trong thầm lặng và tin yêu, trong phục vụ và phó thác, trong khiêm tốn và ẩn dật và trong ơn thánh của Nước Trời.

Lạy Thánh Gia,

Xin cho các gia đình Kitô hữu chúng con hôm nay
làm sưởi ấm lên tinh thần yêu thương và phục vụ.
Mỗi ngày chúng con bù đắp lại trong công bằng và bác ái
vốn bị sói mòn bởi những tục lệ trần gian.
Xin cho chúng con làm lại mái yêu thương,
đắp lại thành lũy của tinh thần trách nhiệm cho thật tốt
để cùng với Thánh Gia và nhờ Thánh Gia
chúng con gìn giữ ơn thánh lâu bền trong gia đình
vì Nước Trời đã đến và ở giữa chúng con.
Xin cho gia đình chúng con hôm nay được sống như gia đình Thánh Gia
để Nước Trời đến giữa gia đình chúng con. Amen.

Lm. Phêrô Hồng Phúc

Nguồn//VietCatholic News (27 Dec 2010 00:13)

About The Author

Number of Entries : 199

© TRANG THÔNG TIN CHÍNH THỨC CỦA ĐẠI CHỦNG VIỆN VINH THANH

Scroll to top